Bịnh vin tâm thần của Khưu Đông Vượng nằm gần ria biển kế cận một viên núi nhỏ

Bịnh viện không xa bãi biển bao nhiêu, nếu là trời hè thì đứng trên lầu nhìn đằng xa thấy trai gái tắm biển tấp nập. Nếu là khách du thì nơi đây là một địa điểm du ngoạn rất tốt. Nhưng, khi người bịnh đến đây thấy tấm bảng treo tại cửa chánh thì họ thấy tinh thần họ căng thẳng ngay, với những cảm giác nặng nề.
Lê Dịch Phi thức rất sớm, chàng mặc áo lạnh đứng dựa cửa sổ, đôi mắt nhìn tận đằng xạ Ký túc xá cất tại lưng chừng núi, cách xa y viện một dẫy nhà. Trước ký túc xá có một bãi cỏ, chung quanh trông toàn hoa, đứng ở bãi cỏ có thể nhìn thấy toàn bộ y viện.
Boi tinh yeuPhi đứng một mình tại cửa sổ, trông những cánh bườm nhấp nhô ngoài biển, và những vần mây khi cao lúc thấp trên vòm trời.
Chàng đang quay mặt lại nhìn một góc ý viện, bỗng thấy chiếc xe màu xanh đậm chàng đã đi hôm qua từ từ tiến vào cửa y viện. Chàng biết chắc người trên xe là Khưu viện trưởng đã đến. Chàng chuẩn bị thay đổi y phục để xuống ra mắt lão. Phi rất thong thả, chàng mới vừa về lãnh công tác đầu tiên tại y viện, chưa biết viện trưởng sẽ phân công cho chàng thực hành môn gì?
Khưu   boi tinh duyen   viện trưởng trước kia là thầy học cũ của chàng, tác phong của vị giáo sư này làm chàng rất kính trọng. Khi ông ta vào lớp giảng bài rất hấp dẫn. Dầu cho ông giảng giải hơi khô khan, nhưng sức thu hút bởi lý thuyết của ông, gây cho học trò thấy hào hứng nên không buồn ngủ.
Tác phong của Phi cũng dễ mến, nên vị giáo sư nào cũng yêu mến chàng. Họ thường mời chàng về nhà chơi, nên chàng gần như quen thuộc cả người nhà của các vị giáo sự Khưu viện trưởng có cô con gái tên là Khưu Bân Bân, nàng đang học gia chánh và các kiểu y phục thời trang. Nàng đàm đạo và lý luận rất ăn ý với Dịch Phi, má của nàng cũng có cảm tình với Phị Trong lúc má của nàng dắt nàng sang Nhựt để học thêm các kiểu thời trang, trước khi đi, họ đã cùng có lời hẹn ước, chờ Dịch Phi mãn khóa huấn luyện quân sự, chàng trở về cộng tác tại y viện, Bân Bân trở về nước, sẽ cùng Dịch Phi chánh thức cử hành hôn lễ.
Tuy họ cam kết sẽ thành hôn trong vòng bí mật, nhưng người ngoài thẩy đều hay biết Lê Dịch Phi sẽ là con rể tương lai của Khưu Viện trưởng, cũng là người thừa kế cơ sở y viện to lớn nầy. Khưu Viện trưởng không có con trai, chắc chắn sự nghiệp của lão sẽ về phần con gái.
Do đó, Lê Dịch Phi trở thành một y sinh ưu hạng của y viện thần kinh này, đối với mọi người, Lê Dịch Phi sẽ là một y sinh làm việc tận tình cho bịnh viện, cũng như đàn anh Hoàng Thiên Phú đối xử với chàng vô cùng tốt đẹp.
Nhưng, tánh Lê Dịch Phi có khác, chàng không bao giờ hy vọng người ngoài giúp đỡ, cũng như không muốn ai xem mình một cách quan trọng. Chàng muốn dùng hết khả năng và tài nghệ để tự tạo địa vị riêng cho mình, nhờ vào tâm tính và ý chí quật cường của chàng mà những bạn học và đồng nghiệp đều kính trọng.
Lần đầu tiên chàng vào bệnh viện nhận công tác, chàng đặt tất cả niềm tin rõ rệt biểu hiện ra ngoài mặt. Chàng hít một luồng không khí trong lành của buổi sáng, chân từ từ bước xuống thang lầu. Hoàng Thiên Phú đã mặc y phục y sinh vừa đến thang lầu, gặp Phi bèn chào hỏi.
Lê Dịch Phi bước đến nhìn Phú cười cười gật đầu nói:
- Anh mặc bộ đồ này vào trông anh có thần quá.
- Chú mầy cũng nên thay đồ mau đi.
-   boi tinh yeu cua hai nguoi   Anh đến phòng bệnh hả?
- Ờ, viện trưởng đã đến rồi.
- Tôi ở ký túc xá đã nhìn thấy xe của Viện trưởng bây giờ tôi đến văn phòng để nghe lệnh Viện trưởng phân công.
Phú   xem boi tinh yeu   bước đến gần Phi nói khẽ:
- Tiểu Lê, anh có một việc cần, muốn nhờ em giúp đỡ.
Phi hiểu rõ cá tánh của anh bạn học, khi anh ta có chuyện cần nói nhỏ là chắc quan trọng lắm, chàng gật đầu:
- Anh không hiểu em sao? Có việc gì cần hãy nói nghe thử, nếu lo liệu được thì em sẵn sàng.
- Nhất định em giúp được rồi, anh mới vừa nghe Viện trưởng điện thoại với Hùng xưởng trưởng, ông nói muốn phái một y sĩ đến săn sóc thường xuyên cho Hùng Tố Tố, nhưng ông chưa quyết định ai đi.
- Anh muốn đi à?
Phú cười cười nói:
- Tiểu Lê, anh không giấu gì em, anh đối với Hùng Tố Tố rất có cảm tình, anh cũng hy vọng trị lành bệnh cho nàng để gây thêm sự cảm tình giữa anh và nàng.
Phi cười cười tỏ vẻ thích thú:
- Phú, anh đã quên rằng nàng rất chán y sĩ.

Đúng lát nào, vai anh bị đơn người công một cái, giò khoẻ cũng không trung nhẹ

Tư Đồ Quyết đứng sau người anh, tựa như đang cười, dùng giọng vô cùng thân mật hỏi: “Khởi Vân, anh đang tìm gì à?”

Diêu Khởi Vân đỏ mặt, “Anh đi nhầm.&Rdquo;

&Ldquo;Cách một gian mà cũng đi nhầm à?” Tư Đồ Quyết tỏ vẻ hết sức ngạc nhiên.

Diêu Khởi Vân biết mình càng giải thích chỉ làm tình cảnh càng thêm xấu hổ, vừa rồi anh căn bản đã mất trí, Tư Đồ Quyết rõ ràng đào hố hãm hại đợi anh nhảy vào thôi. Anh cũng biết rõ đây là chuyện sở trường của cô, nhưng hết lần   boi tinh yeu chinh xac 100   này đến lần khác không tìm được cách để không bị mắc câu.

Anh giận tái mặt xoay người bước đi. Tư Đồ Quyết nhanh mắt nhanh tay liền túm lấy anh. Diêu Khởi Vân ngạc nhiên quay đầu, cô đã bao lâu rồi không chạm vào tay anh?

Sau chuyện “bức ảnh”, cô lấy lại tinh thần, ngầm ý truy hỏi Diêu Khởi Vân vài câu, ngoài những câu như: “Khi anh xem ảnh của em, anh nghĩ gì?”, hoặc “Người thật và người trong ảnh, ai đẹp hơn?”, thì cô còn tiếp tục hỏi thẳng chân tướng: “Anh làm sao mà không thừa nhận anh thích em chứ?”

Diêu Khởi Vân lúc đầu   xem boi tinh yeu chinh xac   còn xấu hổ kiên trì im lặng, có thể trốn tránh thì trốn tránh, sau này thật sự không chịu nổi phiền phức, thường thường khi cô vừa mới khơi mào chuyện này liền cắt ngang luôn: “Tư Đồ Quyết em tự kỷ điên cuồng quá đấy, anh nói rồi anh không thích em, không thích em, không thích em…”

Tư Đồ Quyết làm sao chịu tin chứ, “Vậy vì sao anh cầm ảnh của em suy nghĩ vẩn vơ làm chi?”

&Ldquo;Lúc anh cầm ảnh của em, anh chỉ nghĩ đến một chuyện thôi – Da em sao lại đen hơn thế?”

Nói như vậy nhưng Diêu Khởi Vân lại không hề nhắc đến chuyện đem bức ảnh kia trả lại chính chủ, mà Tư Đồ Quyết cũng không chủ động đòi lại, bức ảnh kia từ đó biến mất, cũng không xuất hiện dưới mắt cả hai người nữa, chỉ có những ngày tháng cãi nhau, sớm chiều bên nhau là vẫn tiếp tục.

Xem boi tinh duyen

Nhưng giây tiếp theo, ác mộng lại bắt đầu diễn ra rồi, Tư Đồ Quyết thu hồi vẻ mặt tươi cười, chuyển sang vẻ vô cùng khoảng sợ, há mồm to hét lên một tiếng sợ hãi, “Người đâu….&Rdquo;

Trước vẻ mặt thay đổi của cô, Diêu Khởi Vân đã đoán trước có chuyện không lành, muốn rút tay mình về, Tư Đồ Quyết lại không đồng ý, ra sức túm lại, “Biến…”

Trước khi cô cao giọng cất ra nốt chữ “thái”, Diêu Khởi Vân đã quay đầu, bịt chặt miệng cô, bối rối quát: “Em im miệng!”

Tư   xem boi tinh yeu qua ten   Đồ Quyết liền chau mày, đờ đẫn gật đầu. Diêu Khởi Vân sợ mình làm cô bị thương nên nhanh chóng buông ra, nào biết cô nhướng mày như chuẩn bị lại hét ra tiếng kia.

Cô quyết tâm muốn thấy anh bị mất mặt đây mà.

Bữa tiệc có hơn trăm người, đây lại là nơi mà bất cứ lúc nào cũng có thể có người bước vào, Diêu Khởi Vân dám dùng tính mạng mình ra đảm bảo là ai thấy cảnh này cũng sẽ liên tưởng đến nhiều việc thô tục quá đáng. Nhưng Tư Đồ Quyết đã khi nào ở trước mặt anh tình nguyện lùi một bước chịu thua chứ? Anh thật sự không quản được cô, lại bịt mồm cô lại, thuận thế kéo vào một gian gần nhất, chốt cửa lại.

Xem tu vi nam 2015 nghe đâu người trớt thưởng hoa hụi cũng mường tượng như trui

Đúng rồi, xem hạng người nhàn nhã rất nhiều.
- Có lẽ mưa cũng sắp tạnh rồi.
- Thật ra, muốn đi thưởng hoa cần gì đến sau núi? Dọc đường nầy hoa trổ cũng đẹp đáo để.
- Theo ý chú mầy, tại Tân Công Viên của Đài Bắc xem hoa Đỗ quyên đua nở cũng được rồi, hà tất phải đến đây làm gì cho nhọc?
- Theo ý em, không phải vì vấn đề thưởng hoa mà mình phải lên núi, ngoài việc thưởng hoa ra, lên núi còn nhiều điểm đáng thưởng thức. Năm nọ, một mình em lên núi, trong khi mùa Anh Đào và Đỗ quyên đều tàn, trong các vườn hoa chỉ còn màu xanh biếc của chồi non, tiếng ve ngâm nga điếc tai. Chỉ một mình thơ thẩn trong vườn hoa, tuy vậy, em cảm thấy thú ghê vậy đó!
Bỗng nhiên Hoàng Thiên Phú than dài:
- Anh thì cảm thấy mình không một phút được rảnh rang để du ngoạn trên núi một mình, hằng ngày lo cho bệnh nhân muốn điên đầu, thét rồi tinh thần mình cũng muốn chia xẻ theo họ.
Phi dùng tay vỗ vỗ len vai của Phú:
- Ngày mai có em bầu bạn với anh rồi, đừng lọ Ngày nay tụi mình vui chơi thỏa thích một bữa đi, để quên những hình ảnh của bịnh nhân trong y viện. Ngoài vấn đề du ngoạn ra, trời sụp anh cũng đừng để ý đến.
Phú nhìn Phi cười cười, gật đầu tỏ vẻ đồng ý hỏi:
- Đến tối chúng ta mới về hà?
-   xem tu vi nam 2015   Không, sáng mai chúng ta sẽ về, chiều nay trú ngụ tại Đài Bắc một đêm, đến Hoàn Quang Phạm Điếm nghe ca nhạc, nếu anh có hẹn với một nàng nào.
- Có hẹn thì nhứt định sẽ không đèo chú mầy theo.
- Bộ anh sợ viện trưởng khai trừ hả?Hai người lên đến một khoảng đất bằng rộng rãi, nơi đây hai bên đều là nhà của ngoại kiều, mỗi nhà đều trồng hoa khá nhiều, hoa đã hé nụ đủ màu hồng và tía.
Bỗng nhiên Lê Dịch Phi lái xe sang một ngã rẽ phía tay mặt. Hoàng Thiên Phú ngăn lại nói:
- Tiểu Lê, chú mầy đã chạy lầm đường rồi. 
Phi hất hàm sang phía trước:
- Anh thấy gì đằng trước không?
Phú nhìn theo hướng Phi, bỗng anh kêu lên:
- Một cỗ xe du lịch màu xanh đậm.
-   xem tu vi tuoi dan   Phải rồi, giống màu chiếc xe mình.
Phú cười cười nói:
- Phải rồi. Nếu muốn đi thì anh đi một mình thôi, không dám dẫn chú mầy theo.
- Đừng lo, em không bắt anh thỉnh khách đâu. Không phải viện trưởng nơi nào cũng có ông ta tới, chỉ trừ chúng ta đừng đến các quán rượu thì không bao giờ gặp ông ta.
- Điều tốt nhất là, kéo ông ta đến tiệm rượu một lần, từ đó về sau chắc ông không dám tìm gặp mình nữa.
- Thôi đi, anh không dám làm theo kiểu chú mầy đâu.
- Ông ta không phải là một hùm xám, tội gì mình sợ chớ.
- Đúng rồi, trong y viện thẩy đều đặt cho ông cái biệt hiệu đó chớ.
-   xem tu vi tuoi ngo   Biệt hiệu gì, hùm xám hả?
- Họ còn thêm cái họ của ông lên trên, nên thành là "Khưu lão hổ" chú mầy nghĩ, mùa hè oi bức đã qua, lúc bây giờ đến "Thu lão hổ" không đáng sợ sao được?
Phi phát cười lớn lên:
- Biệt hiệu này có giống bản chất của ông ta không?
- Không, bỗng nhiên anh nhớ ra mà đặt cho ông ta thôi, chắc em còn nhớ dáng điệu của ông hồi dạy mình, nhất là mỗi lần khảo thí?
- Ngồi trên ghế giám khảo dáng điệu hầm hừ như một con cọp già, không thí sinh nào mà chẳng sợ Ông ta. 
xem tu viCả hai cùng cười lớn lên, tiếng dội vang vang trong núi xa.

Nhìn nhận chộ pháp boi tinh yeu chinh xac 100 kể, binh cụm từ Huyền Đức bờm xờm loàn, thành ra Huyền Đức vội vã thu quân

Về đến dinh, Huyền Đức vào ra mắt Chu Tuấn và bàn:

 

-Trương Bảo dùng tà thuật thắng chúng ta, ngày mai chúng ta phải dùng uế vật phá phép của nó mới được.

 

Chu Tuấn khen phải, khiến quân sĩ sắm ống thụt cho nhiều, và truyền lệnh giết dê chó đẻ lấy máu.

 

Kế đó, Huyền Đức khiến Quan Công dẫn một ngàn quân mai phục nơi phía chân   coi boi tinh yeu   núi, đem theo ống thụt, máu dê, máu chó cho nhiều. Tất cả đều dự bị sẵn sàng.

 

Xem boi tinh duyen

Trời mờ sáng, Huyền Đức dẫn một đạo binh ra trước trới địch khiêu chiến. Trương Bảo cười lớn nói:

 

-Hôm qua chúng đã bại binh, nay lại còn dám đến đây nạp mạng sao?Nhắc lại từ khi Đổng Trác thay thế Lư Thực để đấu chiến với Trương Giác, Đổng Trác đã thua hơn bảy trận. Tin ấy đến tai triều đình. Vua liền triệu Đổng Trác về trách mắng, và sai Hoàng phủ Tung ra thay thế.

 

Hoàng Phủ Tung đến nơi thì Trương Giác đã chết vì bệnh. Trương Lương thống lĩnh binh mã thay thế. Trương   boi tinh duyen   Lương cự với Hoàng Phủ Tung. Nhưng chẳng bao lâu, lực lượng của Trương Lương mòn mỏi, bị Hoàng Phủ Tung lập kế chém chết Trương Lương tại Khúc Dương, rồi đào mả Trương Giác lên, chặt đầu đem về   boi tinh yeu   triều dâng nạp. Triều đình phong cho Hoàng Phủ Tung là Xa Kỵ Tướng quân, trấn nhậm tới Ký Châu.

 

Hoàng Phủ Tung lại làm sớ dâng về triều xin cho Lư Thực khỏi tội, và phục hồi nguyên   boi tinh yeu qua ten   chức. Tào Tháo cũng có công dẹp giặc Trương Giác nên được phong làm Tể Tướng Nam.

 

Liền truyền lệnh ba quân nai nịt chỉnh tề rồi xách giáp ra trước trại.

 

Trương Bảo vừa dẫn binh ra đã thấy Huyền Đức múa kiếm mắng nhiếc. Trương Bảo nổi giận niệm chú, tức thì cát bay đá chạy âm khí mịt mù, trên không trung ngàn vạn binh mã ào ạt rơi xuống. Huyền Đức quay ngựa bỏ chạy, Trương Bảo cười lớn giu.C ngựa đuổi theo.

 

Vừa qua khỏi núi, hai đạo binh   boi tinh duyen   phục của Quan, Trương nổi lên một tiếng pháo hiệu, ba quân hăm hở xông ra một lượt, dùng ống thụt nhúng vào máu thụt lên không, tức thì binh tướng yêu ma của Trương Bảo biến mất hết.

 

Trương Bảo thấy phép mình bị phá thất kinh, vừa muốn lui binh, thì hai đạo binh của Quan, Trương đã xông ra chận lại. Phía sau Huyền Đức   xem boi tinh yeu chinh xac   xua quân đuổi tới. Ba ngã đánh dồn lại làm cho đại binh của Trương Bảo tan vỡ, bị chết rất nhiều.

 

Trương Bảo mở huyết lộ, quất ngựa chạy dài, Huyền Đức đuổi theo được vài dặm, lẹ tay rút ra một mũi tên ngắm Trương Bảo bắn theo.

 

Trương Bảo la lên một tiếng mũi tên cắm vào cánh tay phía tả, không còn cầm thương được nữa, phải ôm cổ ngựa chạy thẳng vào Dương Thành   boi tinh yeu   đóng của cố thủ.

 

Chu Tuấn thừa thắng, một mặt đốc quân vây chặt bốn cửa thành, một mặt cho người đi dò la tin tức của Hoàng Phủ Tung.

Chính tên này là trướng Giác, kẻ cố kỉnh đầu xem boi tinh duyen giặc Khăn Vàng hoi rối.

Ba anh em Huyền Đức đồng phi ngựa dẫn quân lướt tới. Bấy giờ Trương Giác đã đánh bại Đổng Trác, nên kéo binh truy kích rất ngặt. Đang lúc hăng thế, bỗng gặp toán quân của ba anh em Huyền Đức chặn lại, chúng rối loạn người ngựa đạp nhào lên nhau, mất cả hàng ngũ, bị quân Huyền Đức chém giết một trận, làm cho chúng quay đầu bỏ chạy hơn năm mươi dặm.

 

Ba người cứu được Đổng Trác về trại. Sau khi hỏi thăm, biết được ba anh em Huyền Đức chưa có chức vụ gì, hiện còn là chân trắng, Đổng Trác làm mặt khinh khỉnh, không thèm thi lễ và tiếp đãi.

 

Huyền Đức bước ra ngoài, không nói gì, nhưng Trương Phi thì hầm   xem boi tinh duyen   hầm nét mặt, tỏ ý bất mãn:xem boi tinh yeu theo ten

 

- Hừ! Chúng ta lăn mình vào địch quân để cứu hắn, mà hắn lại dám vô lễ như thế! Phải giết hắn đi mới đã giận.

 

Mắng rồi, Trương Phi cầm xà mâu quay vào trướng định giết Đổng Trác.Trương Phi mừng rỡ:

 

-Nếu thế thì em mới nguôi giận.

 

Ba anh em Huyền Đức lại từ bỏ Trác Quận, ngày đêm kéo quân qua Dĩnh Xuyên theo Chu Tuấn. Chu Tuấn tiếp đãi anh em Huyền Đức rất hậu, hợp binh làm một, tiến đánh Trương Bảo.

 

Bấy giờ, Tào Tháo và Hoàng Phủ Tung cũng đang hợp   boi tinh yeu   quân đánh nhau với Trương Lương ở Khúc Dương, riêng Trương Bảo thì lại địch với Chu Tuấn.

 

Trương Bảo đem tám, chín   xem boi tinh duyen   vạn quân đóng đồn sau chân núi khí thế rất vững. Chu Tuấn sai Huyền Đức là tiên phong, kéo quân đến giao binh. Trương Bảo hay tin sai Phó Tướng Cao Thăng dẫn ba ngàn quân ra đối địch. Huyền Đức khiến Trương Phi ra cự chiến. Đánh chưa đầy ba hiệp, Trương Phi đã vung xà mâu đâm Cao Thăng đổ ruột nhào xuống ngựa chết ngay.

 

Trương Bảo thấy thế tức giận, lướt tới vung gươm niệm chú, đầu bỏ tóc xõa làm phép thuật, tức thì sấm chớp

 

Đó chính là:

 

 Nhân tình thế thái   boi tinh yeu theo ten   đáng buồn than,  

 

 Ai biết anh hùng lúc trắng chân!  

 

 Nếu được muôn người như Dực Đức,  

 

 Trên đời đã hết giống vong ân  

 Chú thích: 

 

(1-) Thiên hạ tức là Đế quốc Trung Hoa cổ gồm chín châu: Thanh, U, Từ, Ký, Kinh, Dương, Duyện, Dự, và ích. Dưới mỗi Châu có Quận và Huyện

Đổng Trác có hiệu là Trọng Dĩnh, người xứ Lũ Tây, vùng Lâm Thao, làm quan Thái Thú quận Hà Đông, vốn là một kẻ có tính kiêu ngạo.

 

Bởi thế, Trương Phi vừa thấy mặt đã ghét, muốn giết đi. Huyền Đức và Vân Trường đồng can:

 

- Dù sao hắn cũng là người của triều đình sai đến, chúng ta không nên giết.

 

Trương Phi hầm hừ:

 

-Nếu không giết thằng ấy mà ở lại đây chịu mệnh lệnh của nó thì em không thể   xem boi tinh yeu chinh xac   chịu được. Hai anh ở lại, em đi nơi khác

 

Huyền Đức nói:

 

-Anh em ta đã thề đồng sanh tử thì việc đi ở có nhau. Nếu em muốn đi thì chúng ta cùng đi vậy.

(2-) Vua Hán Cao Tổ đóng đô ở Tràng An (phía Tây) cho nên gọi là nhà Tây Hán. Nhà Tây Hán truyền đến đời vua Bình Đế thì bị Vương Mãng giết và cướp ngôi. Lưu Tú giết được Vương Mãng, khôi phục lại cơ đồ nhà Hán, nhưng lại dời đô   boi tinh yeu   về Lộc Dương (phía Đông) cho nên từ vua Quang Vũ về sau gọi là nhà Đông Hán.

 

(3-) Đời vua Hán Vũ Đế mỗi khi có cuộc tế Tông Miếu, các vị có tước Hầu trong họ Lưu đều phải vào dâng vàng làm lễ. Nếu vàng của ai có sắc xấu, không được sáng đẹp thì người đó bị mất tước Hầu.

 

Trương Phi mừng rỡ:

 

-Nếu thế thì em mới nguôi   coi boi tinh duyen   giận.

 

Ba anh em Huyền Đức lại   boi tinh yeu qua ten   từ bỏ Trác Quận, ngày đêm kéo quân qua Dĩnh Xuyên theo Chu Tuấn. Chu Tuấn tiếp đãi anh em Huyền Đức rất hậu, hợp binh làm một, tiến đánh Trương Bảo.

 

Bấy giờ, Tào Tháo và Hoàng Phủ Tung cũng đang hợp quân đánh nhau với Trương Lương ở Khúc Dương, riêng Trương Bảo thì lại địch với Chu Tuấn.

 

Trương Bảo đem tám, chín vạn quân đóng đồn sau chân núi khí thế rất vững. Chu Tuấn sai Huyền Đức là tiên phong, kéo quân đến giao binh. Trương Bảo hay tin sai Phó Tướng Cao Thăng dẫn ba ngàn quân ra đối địch. Huyền Đức khiến Trương Phi ra cự chiến. Đánh chưa đầy ba hiệp, Trương Phi đã vung xà mâu đâm Cao Thăng đổ ruột nhào xuống ngựa chết ngay.

 

Trương Bảo thấy thế tức giận, lướt tới vung gươm niệm chú, đầu bỏ tóc xõa làm phép thuật, tức thì sấm chớp

Lắm một lượt người chua ruột của quan liêu Trung đền rồng ả Kiển Thạc

Uy danh của Tháo nhờ đó lừng lẫy, nên được thăng làm Quan Lệnh ở Đốn Khâu. Nay giặc Khăn Vàng nổi lên, Tháo lại được thăng chức Trị Đô úy, dẫn năm ngàn quân mã kéo đến Dĩnh Xuyên trợ chiến.

 

Vừa đến nơi, gặp lúc Trương Lương, Trương Bảo bị trận hỏa công, thua chạy xiểng liểng, Tháo nhân cơ hội chặn đường giết giặc, chém hơn một vạớn đầu giặc, đoạt được người ngựa, khí giới vô số. Trương Lương và Trương Bảo gặp thế cùng, mở đường máu   boi tinh yeu   chạy thoát. Tháo liền kéo quân vào thành ra mắt Hoàng Phủ Tung và Châu Tuấn, rồi lại dẫn binh truy kích Trương Lương và Trương Bảo.

 

Bấy giờ, Huyền Đức cùng Quan, Trương cũng vừa tới Dĩnh Xuyên,   xem boi tinh yeu theo ten   nghe xa xa có tiếng hò reo đánh giặc, lại thấy lửa cháy rực trời vội dẫn binh tới thì giặc đã tan rồi. Huyền Đức vào yết kiến Hoàng Phủ Tung, Châu Tuấn, và nói rõ ý kiến của Lư Thực.

 

Hoàng Phủ Tung nói:

 

- Hai thằng giặc Trương Lương, Trương Bảo bị một trận hỏa công, thế cùng lực tận, chắc là chúng chạy sang Quảng Tôn hợp lực với Trương Giác. Các ngươi hãy tức tốc trở về đó mà giúp Lư tướng quân dẹp giặc.

 

Huyền   xem boi tinh duyen   Đức lĩnh mệnh, lại dẫn quân trở về. Khi đến nửa đường, bỗng thấy một toán quân mã áp giải một chiếc tù xa, người ngồi bên   xem boi tinh yeu chinh xac   trong lại là Lư Thực.

 

Thất kinh, Huyền Đức vội tụt khỏi yên ngựa, chạy đến hỏi duyên cớ.

 

Lư Thực nói:

 

- Tôi vây Trương Giác sắp phá được binh giặc, thì bỗng triều đình có sai một viên Huỳnh Môn quan là Tả Phong ra mặt trận thám thính tình hình. Tả Phong đòi ăn hối lộ, tôi   boi tinh yeu   nói với hắn: "Đến như quân lương hiện còn chưa đủ, lấy đâu ra tiền dư mà đãi sứ nhà vuả". Tả Phong tức giận về triều vu tấu rằng tôi không chịu tiến quân, cứ đắp lũy đào hào cố thủ, khiến lòng quân trễ nãi. Triều đình nổi giận, sai quan Trung Lang Tướng Đổng Trác đến thay tôi cầm quân, và bắt tôi giải về kinh trị tội.

 

Trương   boi tinh yeu qua ten   Phi nghe dứt lời, máu giận sục sôi, toan rút gươm chém mấy tên quân hộ tống tù xa để cứu Lư Thực, nhưng Huyền Đức đã kịp ngăn lại và nói:

 

Xem boi tinh duyen

- Việc của Lư tướng quân ngay gian sẽ có công luận xét đoán, chúng ta không nên bạo sát người của triều đình mà mang   boi tinh yeu   tội.

 

Trương Phi trợn mắt, nhìn chiếc tù xa cho đến khi mất hút. Vân Trường nói:

 

- Lư Trung Lang bị bắt, người khác cầm quân, chúng ta trông cậy vào ai mà trở lại Quảng Tôn? Chi bằng trở về Trác Quận là hơn.

 

Huyền Đức nghe lời, cùng với hai em dẫn quân về phía Bắc. Đi chưa được hai ngày, bỗng nghe sau núi có tiếng quân reo tở mở, ba anh em Huyền Đức liền trèo lên   boi tinh duyen   một đỉnh núi cao, xem thấy quân Hán bị thua cuốn cờ chạy trốn, còn đằng sau giặc Khăn Vàng đông đặc, đang đuổi theo rất hăng. Trên cây đại kỳ của giặc có đề bốn chữ: "Thiên Công Tướng Quân".

 

Huyền Đức đưa tay chỉ bọn giặc, nói với Quan, Trương:

. Ðội quay, chớ cần kín đáo, nói toác toang hoác trực tính ngoài chợ, trước phương diện bao người

Ông cựu Đậu chả lẩn thẩn mà lại thế! Tự nhiên đi rước cái anh cu lang Rận ấy về!

Rận không phải là tên thật của lang ta. Đó là tên của bà cựu đặt cho anh. Nhưng tại sao bà lại đặt cho anh cái tên khổ sở ấy? Rồi chúng ta sẽ biết.

Ngay hôm mới đầu ông cựu cho lang Rận quẩy hai cái bồ đến trọ, bà cựu đã cằn nhằn. Bà không muốn chứa cái của khỉ ấy ở nhà bà. Nhưng ông cựu bảo:
- Dở lắm! Nhà mình rộng, không ở hết, cho nó ở nhờ một tí, mất gì? Cơm của nó, nó ăn. Củi của nó, nó đun. Nó thổi nấu lấy, nó   xem boi   ăn, bận gì đến mình mà sợ?
- Không bận gì đến mình, nhưng mình cũng chẳng được cái gì. Nó ở đâu, kệ thây nó! Chứa nó làm gì cho rếch cả nhà.
Xem boi ngay thang nam sinh- Chuyện! Mình có định uống thuốc của nó thì mới cho nó ở nhờ nhà mình chứ?
Bà cựu lắc đầu quày quạy và nói như sợ mình không nói kịp:
- Thôi! Thôi! Thôi! Ông uống thuốc của nó thì ông uống, tôi thì tôi không uống; thuê tiền tôi tôi cũng không uống!
Ông cựu đã hơi bực mình, sừng sộ:
- Tại sao không uống? Người ta uống thuốc nó đầy ra đấy.
- Người ta uống mặc người ta!

Rồi thấy chồng chưa kịp nói gì, bà chíp chíp môi:
- Ối chao! Chuông khánh còn chẳng ăn ai, nữa là mảnh chĩnh bỏ ngoài bờ tre.
Ông chồng cau mặt:
- Dở lắm! Biết thế nào là   xem boi theo ngay thang nam sinh   chuông khánh? Biết thế nào là mảnh chĩnh? Mình đã uống thuốc của nó đâu mà đã biết?
Bà gân cổ lên, cãi lại:
- Sao không biết! Hay thì nó hiện ngay ra mặt ấy. Trông mà không biết. Thế nào gọi là thầy   xem boi   già, con hát trẻ? Thầy với bà gì mà cái mặt trông non choèn choẹt, cậy dỉ mũi chưa sạch! Quần áo thì thòi thà thòi thụt, trông như quân ăn mày. Thế mà cũng đòi vác mặt làm lang thuốc. Lang gì? Lang thang.
Ông bật cười:
- Không trách được! Cái trò đàn bà có khác! Chỉ trông mặt mà bắt hình dong. Ngộ trông người như thế, nhưng thuốc nó hay thì biết đâu? Tôi   xem boi online   thấy nó chữa mấy đám đều khỏi cả. Vợ lý Tính trên Đoàn-Hộ đấy: mãi có đẻ đâu? Thế mà uống của nó một tễ thuốc bây giờ bụng đã chửa bằng cái thúng. Thế rồi lại con mẹ Vị ở làng ta đấy: lấy chồng mười mấy năm không thấy chửa, uống thuốc của nó, hồi đầu giêng đẻ được đứa con trai rồi. Thế thì bảo sao, nào?
Bà cựu thấy mình đuối lý, toét môi cười:
- Nhưng biết rằng có phải tại uống thuốc của nó không?
- Sao không phải? Thì chính những người ấy bảo!

Bà cựu ngần ngừ. Ông thấy mình đã có phần thắng thế, bảo thêm:
- Về cái việc thuốc men, không cứ gì thầy hay, thầy dở đâu. Phải mặt thì nó khỏi. Có khi uống thuốc những tay đại danh sư năm mươi đồng một thang không khỏi bệnh, mà chỉ một hào thuốc lá của một con mẹ ngồi ngoài chợ mà   xem boi tuoi ngo   khỏi bệnh. Có bệnh thì vái tứ phương… Thấy ai bảo thuốc ai hay mà chả lấy?
- Thì hẳn là thế rồi. Nhưng khốn nỗi tôi trông lão lang này chẳng có mẽ gì. Người dở người, con giun chết dở con giun chết! In như cái đồ chết đói, chết khát ở đâu lần đến.
Ông cựu trợn mắt lên:
- Ái chà! Đừng khinh nó nhá! Con ông ấm, cháu ông cử đấy. Ông nội nó ngày xưa chân cử nhân, mới đầu đi tri huyện, về sau lên án sát, lúc về hưu thăng làm tổng đốc. Con nhà ra phết đấy, chứ có phải tầm thường đâu? Có điều bây giờ nó thất thế nên mới phải đâm đầu đi làm lang thang như vậy, chứ chữ xem ra khá lắm. Tôi rước nó về đây, là có ý để dần dà tôi gạ nó dạy tôi học thuốc.

Ôi chao ôi! Học với hành gì ông ấy? Ông ấy thì chỉ có tài bàn tổ tôm là ông ấy học. Mà tài bàn,   xem boi lam an   tổ tôm thì   xem boi tuoi thin   ông chẳng cần ai dạy nữa. Có mấy ngày, mấy đêm là ông không đi tìm đám họp? Có điều ông đã muốn thì bà cũng đành cắn răng lại mà chịu. Thật tình thì bà chả ưa cái anh lang cu con này một tí nào. Người với ngợm gì mà đến hay!...

Anh chàng có cái mặt trông dơ dáng thật. Mặt gì mà nặng chình chĩnh như mặt người phù, da như da con tằm bủng, lại lấm tấm đầy những tàn nhang. Cái trán ngắn ngủn, ngắn ngùn, lại gồ lên. Đôi mắt thì híp lại như mắt lợn sề. Môi rất nở cong lên, bịt gần hai cái lỗ mũi con con, khiến anh ta thở khò khè. Nhưng cũng chưa tệ bằng cái lúc anh cười. Bởi vì lúc anh cười thì cái trán chau chau, đôi mắt đã híp lại híp thêm, hai mí gần như dính tịt lại với nhau, môi càng lớn thêm lên, mà tiếng cười, toàn bằng hơi thở, thoát ra khìn khịt. Trời đất ơi! Cái mặt ấy, dẫu cho mỗi ngày rửa ba lượt xà phòng, bà cựu trông thấy vẫn còn buồn mửa. Huống chi anh chàng lại bẩn gớm, bẩn ghê. Có lẽ mỗi buổi sáng ra cầu ao, anh ta chỉ nhúng mấy ngón   xem boi   tay, rửa độc một tí đầu mũi mà thôi. Mặt anh mốc meo lên. Còn quần áo thì gố ghỉnh, thì đầy dỉ, đứng cách ba thước còn ngửi thấy mùi chua, mà rách rưới, mà mất cúc, mà sứt chỉ, mà lôi thôi lếch thếch. Không hiểu anh ta chỉ có một bộ quần áo hay sao mà từ ngày đến nhà bà đến giờ vẫn chưa thay. Hèn chi mà rận lắm hơn giòi.

Hắn tốc lại cận, đảo ngược mắt xìa xem tu vi tay lên bán độ:

Anh bứa lắm. Nhưng này, anh Chí ạ, anh muốn đâm người cũng không khó gì. Ðội Tảo nó còn nợ tôi năm mươi đồng đấy, anh chịu khó đến đòi cho tôi, đòi được tự nhiên có vườn.
Ðội Tảo là một tay vai vế trong làng. Vây cánh ông ta mạnh, vẫn kình nhau với cánh nhà cụ bá mà cụ bá thường phải chịu bởi hắn là cựu binh, lương hưu trí nhiều, quen thuộc nhiều, lại ăn nói giỏi. Hắn vay cụ bá năm mươi đồng đã từ lâu, bây giờ đột nhiên trở mặt vỗ tuột, lấy cớ rằng số tiền ấy tính vào món tiền chè lý Cường ra làm lý trưởng chưa tạ hắn. Cụ bá tức như chọc họng, nhưng chưa biết làm thế nào, bởi vì thằng binh Chức, đầy tớ chân tay của cụ, khả dĩ đương đầu với hắn được, chết năm ngoái rồi. Bây giờ cụ   xem tu vi tuoi tuat   mới lại gặp được Chí Phèo, có thể thay cho binh Chức. Cụ thử nói khích xem sao. Nếu nó trị được đội Tảo thì tốt lắm. Nếu nó bị đội Tảo trị thì cụ cũng chẳng thiệt gì, đằng nào cũng có lợi cho cụ cả.
Chí Phèo nhận ngay ! Hắn tức khắc đến nhà đội Tảo, và cất tiếng chửi ngay từ đầu ngõ. Giá gặp phải hôm khác, thì có án mạng rồi: đội Tảo cũng có thể đâm chém được, chưa bao giờ chịu hàng trước cuộc giao tranh. Nhưng phúc đời cho hắn, hay là cho Chí Phèo, hôm ấy hắn ốm liệt giường, không sao nhắc mình dậy được, có lẽ hắn cũng không biết Chí Phèo chửi hắn. Vợ hắn, thấy Chí Phèo thở ra mùi rượu, và biết rõ đầu đuôi món nợ, lấy năm mươi đồng giấu chồng đưa cho người nhà đi theo Chí Phèo. Đàn   xem tu vi   bà vốn chuộng hoà bình; họ muốn yên chuyện thì thôi, gai ngạnh làm gì cho sinh sự. Vả lại, bà đội cũng nghĩ rằng chồng mình đang ốm... Chồng mình có nợ người ta hẳn hoi... Và năm chục đồng bạc đối với nhà mình là mấy, lôi thôi lại chả tốn đến ba lần năm chục đồng!
Vì thế, Chí Phèo mới được vênh vênh ra về: hắn thấy hắn oai thêm bậc nữa. Hắn tự đắc: "anh hùng làng này cóc có thằng   xem tu vi tron doi   nào bằng ta !" Cụ bá thấy mình thắng bên địch mà không cần đến hội đồng làm biên bản xem chừng thích chí. Cụ đưa luôn cho anh đầy tớ chân tay mới luôn năm đồng.
-- Cả năm chục đồng này phần anh, nhưng nếu anh lấy cả thì chỉ ba hôm là tan hết. Vậy anh cầm lấy chỗ này uống rượu còn để tôi bán cho anh mảnh vườn; không có vườn đất thì làm ăn gì ?

Chí Phèo "vâng dạ" ra về. Mấy hôm sau, cụ bá bảo lý Cường cho hắn năm sào vườn ở bãi sông cắm thuế của một người làng hôm nọ. Chí Phèo bỗng thành ra có nhà. Hồi ấy hắn mới đâu hăm bảy hay hăm tám tuổi...
Bây giờ thì hắn đã thành người không tuổi rồi. Ba mươi tám hay ba mươi chín? Bốn mươi hay là ngoài bốn mươi ? Cái mặt hắn không trẻ cũng không già: nó không còn phải là mặt người: nó là mặt của một con vật lạ, nhìn mặt những con vật có bao giờ biết tuổi ? Cái   xem tu vi tuoi ngo   mặt hắn vàng vàng mà lại muốn xạm màu gio; nó vằn dọc vằn ngang, không thứ tự, biết bao nhiêu là vết sẹo. Vết những mảnh chai của bao nhiêu lần ăn vạ kêu làng, bao nhiêu lần, hắn nhớ làm sao nổi ? Bao nhiêu việc ức hiếp, phá phách, đâm chém, mưu hại người ta giao cho hắn làm! Những việc ấy chính là cuộc đời của hắn; cuộc đời mà hắn cũng chả biết đã dài bao nhiêu năm rồi. Bởi vì ngay đến cái thẻ có biên tuổi hắn cũng không có, trong sổ làng người ta vẫn khai hắn vào hạng dân lưu tán, lâu năm không về làng. Hắn nhớ mang máng rằng có lần hắn hai mươi tuổi, rồi hắn đi ở tù, rồi hình như hắn hăm nhăm không biết có đúng không? Bởi từ đấy thì đối với hắn không còn ngày tháng nữa. Bởi vì từ đấy hắn bao giờ cũng say. Nhưng cơn say của hắn tràn cơn này qua cơn khác,   xem tu vi nam 2015   thành một cơn dài, mênh mông, hắn ăn trong lúc say, thức dậy vẫn còn say, đập đầu rạch mặt chửi bới, dọa nạt trong lúc say, uống rượu trong lúc say, để rồi say nữa, say vô tận. Chưa bao giờ hắn tỉnh và có lẽ hắn chưa bao giờ tỉnh táo, để nhớ rằng có hắn ở đời. Có lẽ hắn cũng không biết rằng hắn là con quỷ dữ của làng Vũ Ðại, để tác quái cho bao nhiêu dân làng. Hắn biết đâu hắn đã phá bao nhiêu cơ nghiệp, đập nát bao nhiêu cảnh yên vui, đạp đổ bao nhiêu hạnh phúc, làm chảy máu và   xem tu vi   nước mắt của bao nhiêu người lương thiện. Hắn biết đâu vì hắn làm tất cả những việc ấy trong khi người hắn say; hắn say thì hắn làm bất cứ cái gì người ta sai hắn làm. Tất cả dân làng đều sợ hắn và tránh mặt hắn mỗi lần hắn qua.
Vì thế cho nên hắn chửi hay là chẳng vì cái gì hắn cũng chửi, cứ rượu xong là hắn chửi. Hắn chửi như những người say rượu hát. Giá hắn biết hát thì có lẽ hắn không cần chửi. Khổ cho hắn và cho người hắn lại không biết hát. Thì hắn chửi, cũng như chiều nay hắn chửi...
Hắn chửi trời và   xem tu vi   đời. Hắn chửi cả làng Vũ Ðại. Hắn chửi tất cả những đứa nào không chửi nhau với hắn. Nhưng cũng mặc, ai mà hoài hơi, tức mình hắn chửi đứa nào đẻ ra chính hắn, lại càng không ai cần! Và hắn lấy thế làm ức lắm; bởi vì người ta không thể chửi nhau một mình; chửi nhau một mình thì còn văn vẻ gì! Thế là chắc chắn dã có một cớ để tức tối, một cớ rất chính đáng để hắn có thể hùng hổ đi báo thù. Phải, hắn phải báo thù, báo thù vào bất cứ ai. Hắn phải vào nhà nào mới được, bất cứ nhà nào. Hắn sẽ rẽ vào bất cứ ngõ nào hắn gặp để đập phá đốt nhà hay lăn ra kêu làng nước. Phải đấy, hắn sẽ rẽ vào bất cứ ngõ nào hắn gặp... Á, đâu kia rồi mau mau...
Xem tử vi
Nhưng mà mặt trăng lên, mặt trăng rằm vành vành. Và ánh trăng chảy trên đường trắng tinh. Ồ, cái gì đây, đen và méo mó trên đường trăng nhễ nhại ? Nó xệch xạc về bên trái, thu gọn vào rồi lại dài loang ra, xé rách vài chỗ. Nó cứ quần quật dưới chân Chí Phèo. Chí Phèo đứng lại và nhìn nó và hắn bỗng nghiêng ngả cười. Hắn cười ngặt nghẽo, cười rũ rượi. Giá hắn cứ chửi lại còn dễ nghe! Cái vật xệch xạc trên đường là   xem tu vi   bóng hắn. Thế là hắn cười, và hắn quên báo thù: hắn đi qua ngõ đầu tiên rồi. Bây giờ thì đến ngõ nhà tự Lãng, một anh thầy cúng có một bộ râu lờ phờ. Chí phèo bỗng nảy ra một ý: tạt vào đây và đập cái bàn chầu của lão tự nửa mùa này ra. Bởi vì lão tự này vừa làm thầy cúng lại vừa làm nghề hoạn lợn. Cái đàn của lão lừng phừng, nghe còn chối tai hơn là lợn kêu.

Trướng Giác thắng cỗ sách ấy, đêm ngày luyện tập, không tu vi 2014 tuoi dau trung bao lâu hả biết

Vào tháng giêng năm Trung Bình thứ nhất (cũng đời vua Linh Đế), có bệnh thời khí nổi lên, lan rộng khắp vùng. Trương Giác đem bùa phép đi trị bệnh cho dâng gian, lấy hiệu là "Đại Hiền lương sư". Lúc đó Trương Giác lại có dạy thêm được hơn năm trăm đồ đệ, cũng học rành phép bùa chú, nên cả thầy trò chia nhau vân du khắp nơi.

 

Thấy   tu vi 2014 tuoi dau   việc chữa bệnh của Trương Giác có hiệu quả, thiên hạ đồn ầm lên, và rủ nhau theo làm đồ đệ của Trương Giác mỗi ngày một đông thêm.

 

Trương Giác đem tất cả tín đồ trong thiên hạ chia ra làm ba mươi sáu phường, mỗi phường có hơn một vạn người, và   boi tu vi 2014   có cử một viên Cừ Soái để cai quản. Rồi Trương Giác lại tự xưng mình là Tướng Quân, coi cả ba mươi sáu phường đó.

 

Boi tu vi 2014

Chưa hết, Giác còn phao ngôn   tu vi 2014   để mê hoặc dân chúng rằng: "Trời xanh đã chết, trời vàng nên lên thaỵ Đến năm Giáp Tý, thiên hạ đại cát".

 

Giác lại truyền cho các tín đồ dùng đất sét trắng viết lên nơi cửa lớn hai chữ "Giáp Tý", và dân cư khắp tám châu:   tu vi 2014 tuoi tuat   Thanh, U, Từ, Ký, Kinh, Dương, Duyện, Dự, ai muốn được hưởng phước phải viết danh vị "Đại Hiền lương sư Trương Giác" mà thờ.

 

Trương Giác đã có ý làm phản, nên mật sai đồ đệ là Mã Nguyên Nghĩa đem vàng bạc gấm vóc vào triều lo lót với tên hoạn quan Phong Tư, để nhờ tên này làm nội ứng.

 

Trương Giác lại bàn với hai người em rằng:Thì ai chả biết! Hồng nó thì làm gì được? Có mà còn phải hầu nó chán.
- Thế sao mình cứ bắt làm? Mà nó làm không được thì lại đánh?
-   tu vi 2014 tuoi suu   Thì đã bảo: điên mà lại! Con bé thật có nết. Chỉ vì mình túng cho nên nó khổ... Mẹ nó! Ấy thế mà ngủ ù ỉ như lợn rồi đấy!...

Thật   tu vi 2014 tuoi ty   ra thì Hồng có ngủ đâu. Nó nghe thấy tất. Tự nhiên nó thấy nước mắt giàn giụa chảy ra đầy má. Nó không dám chùi, sợ thầy nó biết. Nhưng bỗng thầy nó quay vào, ôm lấy nó, áp môi vào má nó, ngạc nhiên một thoáng rồi bùi ngùi bảo:
- Tội nghiệp con tôi! Đang khóc mê đây này...

 

- Cái khó đạt nhất là lòng dân. Nay dân đã thuận theo mình rồi, nếu không thừa cơ đoạt thiên hạ thì đáng tiếc   tu vi 2014   lắm.

 

Rồi Trương Giác vội vã sắm cờ vàng, khăn vàng để hẹn ngày khởi sự. Giác sai một tên đệ tử là ựường Châu mang mật thư đưa cho Phong Tư, nhưng chẳng may Đường Châu không thích hành động của Giác cho nên chạy thẳng vào tòa Thượng Thư cáo biến.

 

Thế   tu vi 2014   là việc làm của Trương Giác bị bại lộ. Vua hay tin phản loạn liền triệu Đại Tướng Quân Hà Tiến vào triều, truyền bắt Mã Nguyên Nghĩa đem chém, và hạ ngục cả gia quyến Phong Tư hơn ngàn người.

 

Tiếp tục đến là hai vành người trớt tới. Xuân đỏ dứt sửa máy in tại hà nội bước đưa tiễn tay

Hai tên U Linh đang hùng hổ chận đường vừa thoáng nhìn thấy tấm thẻ đồg vội vàng kính cẩn chấp tay cúi đầu nói:
- Chúng tôi không ngờ, xin cô nương thứ lỗi. Mời đi qua!
Xuân Hồng mỉm cười khoan khoái rồi tiếp tục đi nữa.
Trên đường đi, liên tiếp có hơn mười U Linh xuất hiện cản đường đòi khám xét, khi thấy tấm lệnh bài cả thảy đều lập tức rút lui nhường chỗ cho đi qua.
Đường đi tuy dài dằn dặc, nhưng hai người trổ thuật khinh công lao đi vun vút như hai bóng ma. Chẳng bao lâu đã đến tận Tề Thiên Phong, nơi mà Văn Thiếu Côn cùng Lệ Minh Nguyệt theo Huyền Trung Tử từ trên nhảy xuống.
Nhưng đường đi đều là những đường do Văn Thiếu Côn cùng Lệ Minh Nguyệt đã qua rồi. Nhìn kỹ còn thấy nhiều tín hiệu bí mật do hai người đã cố ý lưu lại khi theo Huyền Trung Tử xâm nhập Vô Nhân cốc.
Xuân Hồng không dừng bước, cứ men theo sườn núi bên trái mà đi. Lát sau vừa qua khỏi một khu rừng, thình lình    sửa máy in tại hà nội giá rẻ   lộ ra một vùng trống không, rộng lớn hoang vu như bãi sa mạc, không có một chùm cây, không một tảng đá nhỏ.
Sửa máy in tại hà nộiChính vùng này là nơi mà Văn Thiếu Côn cùng Lệ Minh Nguyệt từ trên đỉnh núi nhìn xuống, thấy luồng địa lưu nghiền nát mọi vật thành cát trắng.
Cũng chính nơi đây đã xảy ra trận hỏa hoạn kinh hồn, thiêu rụi trên trăm mạng cao thủ võ lâm đêm nọ.
Nơi đây cũng bị mây mù phủ che mờ mịt. So với các vùng trong hang sâu    sửa máy in   tương đối ít hơn, nhưng phóng tầm mắt nhìn ra cũng khó phân biệt nổi sự việc ở cách mười trượng.
Xuân Hồng vẫn lầm lủi đi hoài không hề nhìn lại, thẳng một mạch đã đến cửa hang.
Khi ấy đã vào khoảng canh ba, hai người ngẩng đầu nhìn lên    sửa máy in   không thấy trăng sao, vòm trời đầy những mây mù âm u ảm đạm. Những con đường khúc khuỷu quanh co uốn mình qua cái gộp, len vào các thành núi đứng thẳng tắp cao vút tận trời cao.
Những vách đá vừa cao vừa hẹp che khuất tầm nhãn quang, khiến mọi người có cảm giác như đang bị nhốt dưới một đáy giếng sâu vĩ đại.
Văn Thiếu Côn chợt ôn lại những cảm giác của mình trong giờ phút đang nấp trên núi cao chứng kiến cái chết của quần hùng trong biển lửa hôm đó, nhưng hai chân cứ tự động bước dồn theo sau Xuân Hồng không ngừng.
Khi đến cửa hang nơi có tấm thạch bia khắc ba chữ “Âm Dương giới”, Văn    sửa máy in tại hà nội giá rẻ   Thiếu Côn dừng chân lại nói:
- Cô nương, xin hỏi cô nương đôi lời có được không?
Xuân Hồng lập tức đáp:
- Công tử cứ hỏi.
Văn Thiếu Côn cau mày nói:
- Trước đây không lâu, nơi đây đã xảy ra một đám cháy lớn, cô nương có biết không?
Xuân Hồng vẫn thoăn thoắt bước đi vừa đáp:
- Tôi không biết.
Chàng hỏi thêm:
- Trước khi xảy ra hỏa tai, có một luồng âm lực nổi lên làm nghiền nát cả cây cối, sỏi đá, biến nơi đây thành bãi sa mạc hoang vu, cô nương có biết không?
Xuân Hồng lắc đầu đáp:
- Cũng không hề hay biết.
Nàng ngừng một lát nói thêm:
- Tiểu tỳ chỉ biết đưa công tử ra khỏi hang, ngoài ra những việc khác không hề hay biết gì hết. Xin đừng hỏi nữa chẳng ích gì.
Chớp mắt vài   sua may in tai ha noi   cái, nàng ngập ngừng tiếp:
- Câu chuyện tại Nghinh Xuân động ngày trước, tiểu tỳ đã bị ngài Chí Tôn quở phạt nặng nề. Công tử vốn người giàu lòng hào hiệp, xin đừng gây thêm điều khó dễ cho tiểu tỳ mà tội nghiệp.


Nói xong quay mình đi luôn.
Văn Thiếu Côn bị cụt hứng, không biết nói gì nữa, nên liền lướt theo.
Chớp mắt, hai người đã đến bên tấm bia “Âm Dương giới”, Xuân Hồng vẫn không ngừng bước, cứ thoăn thoắt đi hoài.
Loáng một cái, hai người đã vượt qua Âm Dương giới, đến một cửa hang nhỏ hẹp. Vượt qua cửa hang đó tức là đã ra phía ngoài Vô Nhân cốc. Văn Thiếu Côn cảm thấy tâm tình xúc động, ngoảnh mặt nhìn vào trong lòng không khỏi bùi ngùi.
Xuân Hồng dừng bước, nói:
- Tiểu tỳ không    sửa máy in tại hà nội giá rẻ   tiện đi xa hơn nữa, đến đây là hết.
Văn Thiếu Côn vội vàng chắp tay nói:
- Đa tạ cô nương đã dẫn đường tới đây. Xin phiền cô nương chuyển đạt lời chào thân mật và lòng biết ơn của tôi đến ngài Chí Tôn. Nhờ cô nương thưa lại rằng nhiều lắm là hai tháng, ít ra cùng hai mươi ngày hơn, nhất định tìm được Long Diên thảo đem về. Giờ đây xin tạm biệt.
Nói xong chàng quay mình toan đi.
Xuân Hồng lại gọi lớn:
-   sửa máy in tại hà nội   Văn công tử, xin thong thả.
Chàng ngạc nhiên dừng bước lại hỏi:
- Cô nương còn muốn dặn điều gì nữa?
Xuân Hồng thò tay vào bọc lấy ra một bó lụa nhỏ, mở ra, bên trong có một cái bình nhỏ bằng ngọc bích trông thật đẹp, thận trọng giao cho Văn Thiếu Côn nói:
- Trong bình này có ba viên Đại hoàn đơn là loại linh dược quý báu của ngài Chí Tôn giao cho công tử.
Nàng đưa chiếc thẻ đồng trong tay và nói:
- Còn đây là chiếc lệnh bài của ngài Chí Tôn, công tử phải mang luôn bên mình để làm tín hiệu phòng còn trở về hang Vô Nhân cốc.
Văn Thiếu Côn tiếp đón hai thứ ấy, cất vào một chiếc túi con, cẩn thận đeo trước ngực. Xuân Hồng nhìn chàng nói:
- Bây giờ công tử có thể đi được rồi.

Cái miệng méo xệch thứ ông sam sung galaxy s5 chinh hang bá buộc đầu tan nước bọt

&Ldquo;Đến trường…” Cái miệng méo xệch của ông già bắt đầu chảy nước miếng, người hộ lý đứng bên cạnh vội đưa khăn tay lau giúp, rồi tiếp tục đút cháo bồ câu hầm cho ông ăn. Trên cổ ông Chu Bân Lễ đeo một chiếc yếm dãi giống như đứa trẻ. Bình thường, ông đều ăn trong phòng mình, vì ông chỉ có thể ăn thức ăn lỏng, nhà bếp bao giờ cũng phải làm riêng. Vả lại, dạ dày của ông đã suy thoái, phải ăn ít mà chia làm nhiều lần, mỗi ngày đến bốn năm bữa, không trùng với giờ ăn ngày ba bữa của người thường.

Chỉ có điều, Chu Diễn Chiếu thích nhất chính là cả nhả cùng ăn bữa sáng, chỉ cần anh ta ở nhà hôm nào, ông Chu Bân Lễ hay Chu Tiểu Manh đều phải xuống ăn cùng.
Sam sung galaxy s5 chinh hang
Chẳng hạn như lúc này.

Người giúp việc mang bữa sáng của Chu Tiểu Manh lên, luôn luôn là bánh sandwich với sữa nóng, nghìn năm không đổi, cô chẳng hề muốn ăn, nhưng vẫn cầm lên, thẫn thờ bỏ vào miệng ăn như nhồi vịt.

&Ldquo;Sáng nay em có bốn tiết học.&Rdquo; Trong mắt Chu Diễn Chiếu thoáng hiện nét cười, tựa như có lòng tốt nhắc nhở cô.

Chu Tiểu Manh đang   sam sung galaxy s5 gia re   uống dở ngụm sữa không hiểu sao bỗng bị sặc, lập tức ho khù khụ, Chu Diễn Chiếu vươn tay ra vỗ vỗ lưng em gái, nói: “Từ từ thôi, có ai tranh với em đâu.&Rdquo;

Chu Tiểu Manh ngớt ho dần, lại uống thêm một ngụm sữa nữa, ngước mắt nhìn Chu Diễn Chiếu. Bàn tay anh ta vẫn khe khẽ vỗ lưng cô, như chạm lại như không. Hôm nay Chu Tiểu Manh mặc áo sơ mi trắng, nhiệt độ lòng   sam sung galaxy s5   bàn tay anh ta dường như có thể thẩm thấu qua lớp vải áo mỏng manh, khiến lông măng khắp người cô đều dựng đứng cả lên, chỉ muốn lao lên lầu tắm thêm lần nữa.

Thái độ gượng gạo của cô rõ ràng đã bị Chu Diễn Chiếu nhìn ra, khóe miệng anh ta nhếch lên, nụ cười dường như càng rõ nét. Chu Tiểu Manh bị kích động đến nỗi ngồi không yên, đầu ngón tay dồn sức bóp mạnh vào cốc sữa, tựa như đấy là cái cổ của kẻ thù có thể bị cô bóp cho tắc thở tại chỗ vậy. Nhìn   sam sung galaxy s5   những đốt ngón tay tái nhợt đi vì dùng sức quá mạnh, Chu Diễn Chiếu nheo nheo mất, “Em muộn học rồi đấy, hôm nay vừa khéo anh có việc tới Thành Nam, có thể thuận đường đưa em đi luôn.&Rdquo;

Chu Tiểu Manh biến sắc mặt, cô không nghĩ Chu Diễn Chiếu có lòng tốt như thế.

Từ sau khi ông Chu Bân Lễ xảy ra chuyện, số lượng vệ sĩ bên cạnh Chu Diễn Chiếu đã tăng lên gấp đôi, nhưng kẻ mỗi ngày theo anh ta như hình với bóng vẫn chỉ có gã Tiểu Quang kia. Trông thấy Chu Diễn Chiếu   sam sung galaxy s5 chinh hang   từ xa, Tiểu Quang liền mở cửa xe ra, hoàn toàn phớt lờ Chu Tiểu Manh tay xách cặp đang cắm đầu cắm cổ đi phía sau.

Thủ hạ của Chu Diễn Chiếu đều học được cách coi cô hai nhà họ Chu như không khí, bản thân Chu Tiểu Manh cũng biết thân biết phận, mỗi lần trông thấy bọn họ thì cúi gầm mặt xuống, gắng hết sức giấu mình đi. Nhưng hôm nay cô không muốn làm người ta để ý cũng không được, thấy Chu Diễn Chiếu hất cằm, cô đành ngoan ngoãn ngồi vào ghế sau trước ánh mắt chằm chằm của cả bọn. Cô còn chưa ngồi vững, đã nghe Chu Diễn Chiếu bảo lái xe: “Cậu và Tiểu Quang, đều lên xe sau cả đi.&Rdquo;

Tiểu Quang   sam sung galaxy   biến sắc mặt: “Anh Mười !” “Đi!”
Không người nào dám nói chữ “Không” với Chu Diễn Chiếu, Tiểu Quang không dám, tay lái xe lại càng không dám, nhất loạt ngồi sang chiếc xe phía sau. Bấy giờ, Chu Diễn Chiếu mới liếc Chu Tiểu Manh một cái, không cần anh ta nói thêm câu nào, Chu Tiểu Manh đã ngoan ngoãn xuống xe, ngồi lên ghế lái phụ.

Đã nhiều năm Chu Tiểu Manh không ngồi xe Chu Diễn Chiếu lái, vì cậu cả nhà họ Chu cũng đã nhiều năm không tự mình lái xe. Chỉ có điều, anh ta lái xe vẫn hung hăng như thế, vừa nhấn chân ga, Chu Tiểu Manh đã không kìm được phải ngửa người ra sau, áp lưng sát vào thành ghế. Cô   sam sung galaxy   nắm chặt quai cặp sách, tựa như níu vào một cọng cỏ cứu mạng.

&Ldquo;Em yên tâm, xe này đã lắp kính chống đạn toàn bộ, chín túi khí an toàn, vả lại, sáng nay em còn có bốn tiết học, anh không nỡ để em

Em chỉ muốn lắp trong suốt vâng đơn cái đả nghẽn, như cụ đại hồi nè em muốn yêu anh

Chu Diễn Chiếu từng khắc cho Chu Tiểu Manh một đôi giày gỗ, dưới đế ghi bốn chữ “trọn đời bên nhau”.

Anh đã ở bên cô suốt những năm tháng tuổi thơ, cùng cô trèo cây chuồn ra ngoài chơi, đèo cô phóng xe như bay trên những con đường ở thành Nam Duyệt, thậm chí, còn định theo cô trốn ra nước ngoài, thoát khỏi vòng kiềm tỏa của cha mẹ để 'trọn đời bên nhau'.

Anh cũng đã giữ cô bên mình, để cô giương mắt nhìn anh   in card gia re chinh hang   quen biết, yêu đương, chung sống, rồi đính hôn với người con gái khác.

Là yêu thương hay căm hận, là che chở hay giày vò, là không nỡ rời xa hay là sống không bằng chết, có lẽ chính hai người cũng không phân rõ được.Tình cảm ấy vô vọng mà cố chấp, điên cuồng mà yếu đuối như đóa hoa bừng nở giữa đêm đen, sẽ tan tác theo gió, hay sẽ kết thành trái độc?


 

click
 


Bút danh Phỉ Ngã Tư Tồn bắt nguồn từ một câu thơ cổ trong Kinh Thi, nghĩa là “tôi vẫn nơi đây mà anh đã ở cuối chân trời kia.&Rdquo;

Phỉ Ngã Tư Tồn là   in card   nhà văn hàng đầu viết về tình yêu đô thị của Trung Quốc, đã sáng tạo   in card gia re   nên một phong cách tiểu thuyết tình yêu đặc sắc – bi tình, tác động mạnh mẽ tới thị hiếu của người đọc trong những năm gần đây. Là tác giả của 18 bộ tiểu thuyết, 7 bộ đã được chuyển thể thành phim truyền hình dài tập; ngoài nghề nghiệp chính là nhân viên tài vụ, cô còn là tác giả chuyên mục của tạp chí dành cho nữ giới Cinderella và tạp chí Yule, từng đăng tiểu thuyết trên nhiều tạp chí nổi tiếng như Nam Phong, Người đẹp đô thị, Huyền Vũ ký…



Chương   in card gia re chinh hang   1:


Lúc Chu Tiểu Manh vẫn đang tắm, dì Tôn đã lên gõ cửa một lần, đến lần thứ hai, dì chỉ đứng ngoài cửa nói: “Cô chủ ơi, sắp muộn giờ học rồi đấy.&Rdquo;

Trong nhà, trừ lái xe và đầu bếp ra tổng cộng có sáu người giúp việc, trong đó có bốn người được phép lên tầng hai, cả bốn người này đều biết, cô hai nhà họ Chu tắm rửa buổi sáng cực kỳ lâu, nhanh nhất cũng phải hơn một tiếng đồng hồ. Vốn dĩ, người làm trong nhà không ai dám thúc giục, nhưng hôm nay cậu cả nhà họ Chung đang ở trong phòng ăn dùng bữa sáng tâm trạng hình như không được tốt cho lắm, anh ta hất hất cằm, nói: “Lên gọi nó xuống ăn sáng đi.&Rdquo;

Vậy   in card gia re chinh hang   là dì Tôn lại đi lên giục lần nữa.

Chu Tiểu Manh cũng biết người làm không có gan thúc giục mình, đồng thời cũng biết người ở phía sau ra lệnh là ai. Cô cuống cuồng tắt vòi hoa sen, làn da bị nước nóng xối một lúc lâu trở nên vừa đỏ vừa nhăn. Cô cụp mí mắt, lấy áo choàng tắm khoác lên mình, mái tóc bị gội nhiều lần, cuối cùng lại quên mất không thoa dầu xả, vừa xơ vừa rít. Cô lấy lược chải chải, nhưng không được,   in card gia re chinh hang   liền bỏ đấy, cầm lọ dầu dưỡng lên xịt bừa vào mấy nhát, cuối cùng cũng chải được. Cô cầm máy sấy, sấy qua mái tóc, rồi vội vàng thoa chút kem lên mặt, thay quần áo xuống nhà.
In card
Chu Diễn Chiếu sớm đã phát bực vì chờ đợi, đang cầm tờ báo trên tay ném xuống mặt bàn thì trông thấy Chu Tiểu Manh loạng choạng chạy xuống mấy bậc thang cuối cùng.

&Ldquo;Bố, chào buổi sáng.&Rdquo; Cô mỉm cười với người đàn ông ngồi ở đầu kia chiếc bàn, rồi gắng gượng cười tiếp: “Anh, chào buổi sáng.&Rdquo;

Ông già ngồi ở đầu bàn bên kia cười với cô như một đứa trẻ sơ sinh, giọng nói   in card gia re   nghe không rõ lắm: “Tiểu Manh… hôm nay không… mặc váy.&Rdquo;

Mái tóc muối tiêu của ông Chu Bân Lễ cắt rất ngắn, để lộ vết sẹo lớn trên đầu. Phần đầu ông từng bị thương nặng, để lại di chứng cực kỳ nghiêm trọng, trí lực chỉ bằng đứa trẻ bảy tám tuổi, hơn nữa ông còn bị liệt nửa người, quanh năm thì ngồi xe lăn.
 

Chị muốn đi đả không ? giả dụ muốn, phải hãy xem boi tinh duyen em 4 cây kem Wall's

Thư Hoài chớp mi:

- Nếu được đi làm, chị đây đãi em 40 cây kem cho em hết răng cũng được chớ có 4 cây thì nhằm nhò gì .

Phương Phi chìa lá thư ra:

- Quân tử nhất ngôn đó . Nè, cầm lấy!

Thư Hoài lật qua lật lại lá thư rồi xé ngay ra, miệng lẩm bẩm:

- Ngày mai 7 giờ sẽ phỏng vấn . Chời!   boi tinh yeu   Vậy mà tưởng đã nhận được rồi . Chắc còn xơi mới có kem ăn em ơi . Phỏng vấn chính là bước gay go nhất, chắc gì chị mày qua được cửa ải này .

Phương Phi nhịp nhịp chân:

- Muốn qua cửa ải này, em nghĩ chị nên nhờ bà nội . Hổng chừng nội có người quen làm lớn trong công ty này đó .

Mắt Thư Hoài trợn lên tròn xoe:

- Bà nội làm sao quen ai trong đó . Em đừng nói láo à nghen .

Phương Phi nói:

- Nếu em không lầm thì Phú Định   xem boi tinh yeu chinh xac   là công ty của gia đình cô Nhận, mà nội mình quen với cô Nhận .

Mặt Thư Hoài nghệch ra:

- Nhưng cô Nhận là ai ?

Phi chắc lưỡi:

- Chậc! Bà đúng là ... Là đang sống trên cung trăng . Cô Nhận là mẹ của anh chàng bị xe đụng liệt mất 2 chân ở trước nhà mình đó . Ở đây cũng cả năm trời mà chả có tình làng nghĩa xóm gì ráo . Tệ thật!

Thư Hoài chưng hửng:

- Đúng vậy sao ? Nếu thế chắc phải nhờ nội làm công tác ngoại giao rồi .

Đi loanh quanh nhà bếp với vẻ bồn chồn, Hoài lầu bầu:

- Thời gian hạn hẹp, gấp rút quá, biết nhờ nội được không . Sao trước đây   boi tinh yeu   em không nói nhà cô Nhận và công ty Phú Định có liên quan với nhau ? Nếu biết sớm nhờ cô ấy từ đầu thì tốt quá rồi .

Phi nói:

- Đi nộp đơn xin việc, chị đi với bạn bè, em có hỏi cũng gạt ra bảo là ranh con ăn chưa no, lo chưa tới, giờ thì đừng trách móc người ta .

Bà Miên nhìn Hoài:

- Con vào nhờ nội thử xem .

Thư Hoài gật đầu, đi về phía phòng của bà nội . Phương Phi nhún vai leo lên lầu .

Căn gác lửng này là giang sơn của chị em cô . Phương Phi rất thích nó, dù thỉnh thoảng cô và chị Hoài vẫn đấu khẩu vì sự trái ngược trong cách sống của 2 chị em .

Tánh Phi nghịch ngợm, phá phách như con trai, nhưng lại chăm chỉ, ngăn nắp trong sinh hoạt, trong công việc nhà cũng như trong góc riêng   boi tinh yeu qua ten   của mình .

Trái lại, Thư Hoài với vẻ dịu dàng, thùy mị đầy nữ tính lại hơi lười . Hoài là chuyên gia lánh nặng tìm nhẹ, bừa bãi, lôi thôi trong mọi sinh hoạt trong nhà . Bù lại Hoài mồm mép, ngọt ngào nên mẹ rất cưng chiều . Chỉ cần Hoài mách gì đó là mẹ sẽ mắng Phi ngay, dù lỗi cô mắc phải chả gì nghiêm trọng . Thí dụ như lỗi đá cầu ngoài đường với trẻ con . May sao trong nhà còn có ba, tính ông hợp với Phi nên 2 bố con đi đâu cũng hay có nhau và ba bênh Phi là cái chắc .

Nhà này âm thịnh dương suy, với 4 phụ nữ và duy nhất 1 đấng đàn   boi tinh yeu   ông là ba, nên Phi rất thương ba . Cô thường về 1 phe với ba trong những cuộc tranh luận, dù biết ba sẽ thua trước tài ăn nói của chị Hoài và mẹ .

Ngả lưng xuống chiếc chiếu nhỏ trên sàn gác, Phương Phi lẩm nhẩm học bài . Vừa học cô vừa mơ tới ngày tốt nghiệp, ra trường đi xin việc như chị Hoài bây giờ . Ngày đó ít nhất cũng phải 2 năm nữa mới tới . Phi mơ đi làm, kiếm được tiền để phụ giúp ba mẹ . Gia đình cô sống trong ngôi nhà khá sang trọng, nhưng mấy ai biết thật hư gia cảnh của Phương Phi ra sao .

Bất giác Phi thở dài,   boi tinh yeu theo ten   cô nhổm dậy tới lấy con heo đất cô nuôi đã mấy năm nay ra lắc lên lắc xuống .

Nó vẫn còn "ốm" lắm . Thảo nào chị Hoài vẫn cười mỗi khi Phi chắt mót cho heo ăn vài 3 chục ngàn .

Để con heo đất vào chỗ cũ, Phi tiếp tục học bài . Ngay lúc đó, cô nghe Hoài gọi mình . Phương Phi vội úp quyển vở lên mặt vờ như đã ngủ . Nhưng ngủ làm sao được khi Thư Hoài tới kề bên lấy quyển vở ra rồi vỗ nhẹ vào má cô .
Xem boi tinh yeu qua ten
Phương Phi càu nhàu:

- Chuyện gì đây, thưa ... Bà ?

- Nội   boi tinh yeu   kêu em kìa .

Phương Phi nhìn Hoài rồi xuống nhà . Cô thấy bà Túy đang nói chuyện với mẹ . Không nghe rõ đầu đuôi, nhưng Phi biết chắc là chuyện việc làm của chị Hoài . Nếu đúng vậy, bà nội gọi cô chi vậy kìa ?

Như để trả lời câu hỏi của Phi, bà Túy bảo:

- Sang nhà cô Nhận với bà ...

Phi ngạc nhiên:
 

Hãn ậm ự ậm ừ vì vậy cháu tưởng hình hả còn tập xem boi tinh yeu qua ten dượt

Anh không bỏ mà chỉ muốn khi tập có em kế bên cổ vũ tinh thần

Thiên Ân chép miệng

- Đúng là trẻ con vòi vĩnh . Em không ngờ như vậy mà anh cũng nói được

Hãn nhún vai

- Có gì đâu mà không được khi em là người yêu của anh

Thiên   xem boi tinh yeu qua ten   Ân gật đầu

- Đúng . Em là người yêu của anh , nhưng em không muốn trông thấy anh trong bộ dạng như vầy , rồi lại yêu sách như con nít

Giọng nghẹn lại , Ân nói

- Em muốn anh như cây đại thụ vững vàng . Anh hiểu không ?

Hãn gằn từng tiếng

- Như cây đại thụ. Em thừa biết là khó có thể , sao lại đòi hỏi ở anh thay vì em phải cận kề 1 bên để an ủi , chăm sóc ? Ngay lúc anh cần sự có mặt của em nhất thì em lại bỏ mặc anh để chọn công việc . Cuộc sống đâu phải chỉ có mỗi công việc , đâu chỉ có   xem boi tinh yeu qua ten   chuyện kiếm tiền và đua chen giành vị trí ngoài xã hội . Cuộc sống còn cần bao nhiêu thứ khác quan trọng   boi tinh yeu   hơn như tình cảm con người với con người . Sự chia sẻ, đồng cảm , đồng điệu mới là đáng quý . Em đã làm gì được cho anh suốt thời gian qua ?

Thiên Ân nói 1 hơi

- Không đứa con gái nào không mơ tưởng 1 gia đình hạnh phúc . Anh nghĩ sẽ mang tới hạnh phúc cho em khi suốt đời gắn liền với chiếc xe lăn hay sao ? Ng` em yêu là 1 Thạch Hãn oai phong , năng nổ tràn đầy sức sống chớ không phải 1 pho tượng đặt đâu ngồi đó

Hãn quát to

- Im đi!

Anh rưón người định chụp Thiên Ân nhưng không thể. Đôi chân vô   xem boi tinh yeu qua ten   dụng trì anh xuống . Hãn đúng là 1 pho tượng đặt đâu ngồi đó

2 tay bấu chặt vào thành xe lăn , Hãn hét

- Cút ngay! Tôi không muốn thấy mặt cô nữa

Thiên   boi tinh yeu theo ten   Ân đứng sựng 1 chỗ

- Em ... Em xin lỗi . Nhưng không thể thế này được . Nếu em yêu anh , phải cố gắng

Hãn bị khích động mạnh , anh gào lên trong phẫn nộ.

- Rời khỏi đây đi . Tôi không cần 1 người vô tình vô nghĩa như cô

Nghe anh la , bà Nhận chạy lên . Thấy bà , Thiên Ân bật khóc

- Cháu không làm sao vừa lòng Hãn nổi . Anh ấy khó khăn quá   xem boi tinh yeu qua ten   , khổ cho cháu quá!

Hãn gục đầu làm thinh , bà Nhận nhìn cô áy náy

- Đừng khóc nữa cháu . Dẫu có chuyện gì cũng cho bác xin

Ân vẫn chưa thôi lu loa

- Cháu chỉ muốn tốt cho Hãn . Sao anh ấy không chịu hiểu mà cứ trách móc cháu chứ

Bà Nhận nhỏ nhẹ.

- Bác biết   coi boi tinh duyen   , bác biết ...

Hãn lớn tiếng

- Mẹ biết gì cơ chứ . Để cô ta về cho khuất mắt con đi

Thiên Ân mím môi

- Được . Anh sẽ ân hận vì đã đuổi em

Quay sang chào bà Nhận , Thiên Ân giậm mạnh gót giày xuống nền gạch bóng loáng trước khi rời khỏi nhà

Bà Nhận lật đật bước theo cô

boi tinh yeuCòn lại 1 mình giữa căn phòng bày biện sang trọng , Hãn rũ người xuống trong tuyệt vọng .

Li nói tuy đượm vẻ chiều trên, chứa đựng ắt sự kiêu kỳ ngạo nghễ

Thời Thiếu Côn ngập ngừng muốn nói đến chuyện Thời Tư Tình, nhưng sau khi suy nghĩ, chàng cảm thấy chưa tiện nên nín luôn.
Chàng cùng Bạch Thái Vân lẳng lặng bước theo hai con thị tỳ đi ra.
Đi xuyên qua một cái cổng hoa muôn màu rực rỡ, đến một tòa nhà đồ sộ nguy nga, bài trí vừa lộng lẫy vừa thanh nhã. Trên bàn, một mâm đầy thức ăn và rượu đã dọn sẵn từ lúc nào rồi.
Thời Thiếu Côn   xem boi theo ten   cảm thấy bụng đói như cào, trong lòng không còn áy náy hay khách sáo gì nữa, ngồi xuống ăn uống rất tự nhiên.
Bạch Thái Vân đưa mắt nhìn bốn phía với vẻ ngờ vực.
Thời Thiếu Côn ngừng đủa, hỏi:
- Vân muội, sao không ăn đi?
Bạch Thái Vân cau mày nói:
- Em cảm thấy có một điểm chưa vừa ý!
- Điều gì?
- Đó là thái độ của Chí Tôn giáo chủ...
Rồi nàng khẽ nói:
- Việc này, anh nên nói thật cùng em nhé. Những đồ vật và nội dung tài liệu, anh đã được xem qua chưa?
Thời Thiếu Côn đỏ mặt, ngập ngừng một chút, rồi nói:
- Chả giấu gì Vân muội, anh đã xem qua rồi.
- Trong đó có những gì, và nói gì?
Chàng ngại ngùng rồi thở dài nói:
- Những vật đó liên quan đến vấn đề sóng gió bất ngờ đã nổi lên giữa cha và mẹ anh. Cả hai bị người ta lừa gạt, vu khống đến nỗi trở mặt thành kẻ tử thù của nhau. Trong ấy, có ghi chép rành mạch tất cả sự thật, kèm theo những tang vật và bằng cớ để chứng minh đích xác.
- Như vậy thì lệnh tôn là tiền   xem boi ngay sinh   bối Thời Tư Tình và lệnh đường là Chí Tôn giáo chủ phải không?
- Phải!
- Còn người vu oan giá họa là ai?
- Là...
Chàng ngại ngùng đưa mắt nhìn xung quanh rồi nói luôn:
- Là mẹ nuôi của anh, tức phu nhân Văn Tú Ngọc.
- Ủa,   xem boi 2015   đó cũng là một việc khó chứng minh cho người khác tin được.
- Lúc đầu anh cũng hoài nghi chút ít, nhưng hiện giờ thì đã hết rồi.
- Đừng vội, bên trong thấy có nhiều điểm đáng ngờ vực lắm.
Thời Thiếu Côn mỉm cười:
- Vân muội, em quá lo xa rồi đó.
Bạch Thái Vân nói:
- Không đâu! Trên thực tế, nếu không hoài nghi không được. Ví dụ như, nếu chúng ta là Chí Tôn giáo chủ thì sẽ xử trí như thế nào?
Thời Thiếu Côn chỉ cau mày không đáp.
Bạch Thái Vân lại nói tiếp:
- Nếu em đứng vào địa vị Chí Tôn giáo chủ, sau khi đọc xong tài liệu thấy rõ âm mưu ấy chứng minh được bao nhiêu thù hận trước kia, đã bị người ly gián gạt gẫm thì em sẽ làm ba việc: Điều thứ nhất, lập tức giết hết những người đã âm mưu vu oan giá họa. Điều thứ hai: Cho truy   xem boi   tầm ngay chỗ hạ lạc của Thời Tư Tình. Điều thứ ba: Đau xót ôm lấy đứa con mình và khóc cho hả dạ. Nhưng, anh thấy không, cứ như bề ngoài của bà vừa rồi thì có vẻ căm hận nhiều hơn là vui mừng sung sướng, giận hờn nhiều hơn là được dịu. Mẹ con đối diện nhau mà chẳng mảy may xúc động, chả hóa ra là một việc quái gở, bà là con người sắt đá, không còn tý nào tình cảm hay chút xíu nhân tính sao?
Không đợi Thời Thiếu Côn trả lời, Bạch Thái Vân dằn lòng không được, bất thần vỗ bàn hét lớn:
- Việc này không thể có được. Chí Tôn giáo chủ cũng không phải có quả tim sắt. Chỉ trừ khi nào bà ta tự ý thả Thời Tư Tình trên Tam Đầu lĩnh, còn thì là việc khác hẳn.
Thời   xem boi ten   Thiếu Côn lo lắng hỏi:
- Vân muội, cứ như em nhận xét thì sao?
- Việc này còn rất nhiều nghi vấn. Trong số đó một điều là chưa chắc anh là con ruột của bà ta.
Thời Thiếu Côn nói lớn để phản đối:
- Không, trăm lần không! Anh đã nhìn thấy đầy đủ bằng chứng rồi. Không thể nào như thế được đâu!
Bạch Thái Vân cau mày nói:
- Nếu vậy những tài liệu là giả và bà ta phát giác được   xem boi   rồi chăng?


Thời Thiếu Côn quả quyết nói:
- Thư tín và tài liệu này xuất phát từ tay một vị cao tăng, chắc chắn là chính xác và đáng tin cậy, không thể nào là giả trá đâu.
Bạch Thái Vân bỗng đập bàn nói   xem boi ngay sinh   lớn:
- Phải rồi, em đã nghĩ ra rồi.
Thời Thiếu Côn vội hỏi:
- Vân muội, em đã nghĩ ra điều gì?
Bạch Thái Vân dậm chân nói:
xem boi- Bức thư kia là thư giả rồi!
- Giả hả? Tại sao em dám chắc như vậy được?
Chàng bỗng phì cười và nói tiếp:
- Em đừng xét đoán nông nổi nữa. Việc giả mạo nhất định không thể nào có được. Từ khi tín vật này vào tay anh, lúc nào anh cũng cất giữ trong mình, không bao giờ rời ra một giây phút nào thì làm sao mà giả được?
Bạch Thái Vân không trả lời về câu hỏi của Thời Thiếu Côn, chỉ than thở một mình:
- Đáng tiếc! Em lại thua con tiện tỳ họ Lệ đó một nước cờ rồi!
Thời Thiếu Côn ngơ ngác không hiểu:
- Vân muội, em hãy giải thích rõ ràng cho anh nghe đi!
Bạch Thái Vân thở dài nói: